Chương 4: Những lời thì thầm
Tôi chạy. Mặt đất dưới chân nhão như thịt vữa, liên tục rung lên theo từng cú đạp mạnh của sinh vật phía sau. Sương mù cuồn cuộn kéo đến, không còn là màn che mỏng, mà đặc sệt như nước bẩn. Từng nhịp thở đưa gai lạnh cứa vào cuống phổi. Tôi không ngoái đầu. Tiếng thở khò khè hổn hển kia không phải c