Chương 3: Linh căn thức tỉnh
Cơn đau kéo Vũ Thiên Hành ra khỏi bóng tối trước nhất. Không phải thứ đau của xương gãy thịt nát — mà là một luồng nóng rực nở bung từ giữa lồng ngực, rồi vội vàng tàn lụi, để lại mớ mạch máu âm ỉ như dung nham đang nguội. Mắt hắn bật mở, đồng tử co rút trước ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu leo lét