Chương 2: Chương 2
Tiếng gió rít bên tai lịm dần, chỉ còn lại sự im lặng tịch mịch và đáng sợ. Khương Vũ lơ lửng giữa hư không của Vực Chết Côn Luân. Sương độc xám xịt cùng tàn dư phóng xạ cổ xưa của Lam Tinh như lũ giòi đói bu vào gặm nhấm da thịt rách nát. Chúng chưa kịp ăn sâu vào xương tủy thì từ trong từng tế bào