Chương 25: Tro tàn và mầm mới
Đội an ninh lôi Minh và Linh qua cánh cửa hông, dồn vào hành lang hẹp phía sau hội trường. Tiếng loa của Giáo sư Trần vẫn đều đều vọng ra, ru ngủ đám đông bằng những lời trấn an giả dối. Minh không vùng vẫy. Từng thớ cơ trên người anh giờ chỉ còn là một mớ đau đớn và kiệt quệ, chẳng phải vì cam chịu