Chương 13: Chương 13

"Ừm." Tạ Đình Sanh nhẹ nhàng xách đồ theo sau cô, khẽ đáp một tiếng. Đôi mắt sâu thẳm dần trở nên bình thản. Thôi vậy, có một vật nhỏ líu lo bên tai làm phân tán sự chú ý cũng tốt, tránh để quá yên tĩnh mà sinh ra bực bội trong lòng. Trên mặt bàn đá cẩm thạch trắng như ngọc, bày biện những đĩa đồ ăn

Danh sách chương

Xem tất cả chương

Bình luận chương

Xem tất cả ›