Chương 5: Bài Thơ Nhớ Lẫn
Mưa đêm đã dứt từ lâu, nhưng hơi lạnh vẫn còn vương trên từng phiến lá . Ánh bình minh len lỏi qua khe cửa chuồng ngựa, vẽ lên mặt đất những vệt sáng mỏng manh. Lâm Phong co ro trong đống rơm, mắt nhắm mắt mở suốt mấy canh giờ, chẳng thể chợp mắt được bao lâu. Đầu óc hắn ong ong như có cả đàn ong vỡ