Chương 2: Cơn Thèm Khát

Hơi thở gấp gáp hắt vào nền gạch ẩm mốc. Cơn run siết chặt tôi như một bàn tay vô hình. Từ khe cửa phòng ngủ, tiếng chân nhỏ xíu lùi xa rồi cánh cửa khép nhẹ – thứ tiếng động còn ám ảnh hơn một cú đóng sầm. Tôi cắn răng chống tay lên thành bếp, đẩy người khỏi sàn. Hai cánh tay run rẩy gồng chịu. Cơn

Danh sách chương

Xem tất cả chương

Bình luận chương

Xem tất cả ›