Chương 10: Tối hậu thư
Sáng hôm ấy, Lạc Ý đạp xe đến trường trong làn gió còn vương hơi nước từ cơn mưa đêm qua. Mắt cô vẫn cay xè vì thiếu ngủ. Nhưng màn hình điện thoại tối qua neo mãi bốn chữ “Ngủ ngon nhé, Lạc Ý”, át cả tiếng tim đập thình thịch nơi lồng ngực. Cô tự nhủ mọi chuyện rồi sẽ ổn, cho đến khi chân bước qua