Chương 29: Bí Mật Kinh Hoàng
Những tia sáng đen không đau. Chúng mềm như nước siết lấy cổ tay, kéo Lục Vân trôi vào một khoảng không vô tận. Thư viện, đồng đội, tiếng chân Orc mỗi lúc một gần – tất cả vụt tắt. Chỉ còn bóng tối ngợp và một quầng sáng yếu ớt phía cuối tầm mắt. Bước đi trong vô thức. Rồi cậu nhận ra mình đang đứng