Chương 18: Lời Tố Cáo Chết Người
Bình minh chưa kịp xé toang màn đêm, trong lều trung quân ánh nến đã run rẩy từ nửa canh giờ. Gia Cát Lượng ngồi trước bức thư đặt trên bàn gỗ, những ngón tay thon dài lật đi lật lại tờ giấy thấm máu. Hơi thở ông đều, nhưng sau cặp lông mày thanh tú, đôi mắt ánh lên tia sắc lạnh. Bên ngoài, gió sớm