Chương 5: Ký Ức Chớm Phai
Kỷ Tinh Hà mở mắt. Ánh ban mai yếu ớt len qua khe rèm, hắt lên sàn gỗ những vệt vàng nhạt. Cậu nằm im, thái dương lành lạnh như vừa có giọt sương tan. Có thứ gì sai. Không phải đau đớn, không phải mệt mỏi — một khoảng trống đã nứt ra trong lúc ngủ, như nước thấm qua kẽ tay. Cậu nhìn trần nhà. Những