Chương 11: Chương 11: Chưa biết ai sợ ai đâu ma ạ
“ HAHAHAHAHAHAH.” Những tiếng cười quỷ dị xung quanh đột nhiên im bặt, cái cây không còn cười nữa, mấy đứa trẻ kia giờ khóc không được cười không xong. Cười xong, cô nhìn xung quanh, cảnh vật vẫn kì dị như vậy chỉ là bớt đi mấy thứ âm thanh phiền phức kia nên bầu không khí cũng cảm thấy dễ chịu hơn