Chương 7: Cái mùi bỏ đi
Nó bật dậy lúc trời còn chưa tỏ. Cái thanh gỗ. Cu Mõ nằm chết trân trên chõng, mắt mở trừng trừng, và trong đầu nó hiện ra rõ mồn một cái cảnh đêm qua: nó ghì thanh gỗ lên, đinh trồi ra nửa đốt, nó chui vào — rồi nó chạy. Nó chạy thẳng. Nó không đóng lại. Cái khe rộng bằng vai ấy đang há ra ngoài sâ