Chương 4: Không ai vứt hương
Cu Mõ ngồi xổm trước bậc thềm đình rất lâu. Lâu tới mức chân nó tê. Lâu tới mức con vạc ăn đêm bay qua hai lượt. Lâu tới mức ba nén nhang cháy thêm được một đốt ngón tay nữa. Trong đầu nó, cái câu ấy cứ chạy vòng vòng, chạy mãi không chịu dừng. Đứa nào thắp, mày biết. Mày biết thì mày trình tao. Nó