Chương 4: Vết rạn nội bộ
Bình minh trong doanh trại phủ một màu xám nhờ nhờ. Sương mù quẩn quanh mấy gốc cổ thụ, mang theo cái lạnh cắt da của rừng sâu ngoại ô. Trước túp lều tạm, Lâm Phong tựa lưng vào cọc gỗ thô, mắt lim dim. Hắn không ngủ – tâm trí đã vận động từ lâu lắm. Tấm màn hình bán trong suốt của hệ thống lơ lửng