Chương 12: Vết sẹo lịch sử
Ánh đèn đường vàng nhạt hắt qua khe rèm mỏng, rạch lên trần nhà tróc vôi một vệt dài như vết rách. Lâm Phong nằm ngửa, mắt mở trân trân. Lồng ngực hắn nhấp nhô, hơi thở nặng nhọc không phải vì kiệt sức, mà như mỗi lần ngực phồng lên lại kéo theo một mảnh ký ức rời rạc từ thế giới bên kia. Hắn giơ ta