Chương 1: Vườn Mía Phát Sáng
Bách Tùng thở không ra hơi. Phổi nghẹn cứng như có bàn tay vô hình bóp chặt, chân tê dại, chỉ còn nhịp đau nhói sau mỗi bước chạy. Đường phố Đà Nẵng ngày xưa tấp nập xe cộ, giờ chỉ còn bê tông vỡ vụn, xác xe han gỉ trải dài. Khói bụi mù mịt hòa với cái nóng hầm hập buổi trưa hè, hắt lên từ nhựa đườn