Chương 97: Bước Chân Về Phía Bình Minh
Ánh sáng nuốt lấy tôi bằng một sự trống rỗng dịu dàng. Không đớn đau. Mặt đất dưới chân biến mất, tiếng gió qua khe đá cũng tắt dần. Chỉ còn màu trắng – thứ màu trắng ấm, như thể tôi đang lơ lửng trong lòng một đám mây khổng lồ, không trọng lượng, không phương hướng. Rồi như lúc ập đến, ánh sáng rút