Chương 93: Thanh Tẩy Đau Thương
Tôi không còn đau nữa. Cảm giác xuyên thấu lồng ngực khi những mảnh ký ức ập vào lúc nãy giờ chỉ còn là một nhịp đập mơ hồ, lặng lẽ dưới da thịt. Tôi đứng giữa ngọn lửa — không, tôi chính là một phần của nó. Ánh hổ phách không thiêu đốt tôi; nó len qua từng thớ cơ, từng mảnh xương vụn, như tay mẹ lu