Chương 91: Lời Kêu Cứu Của Quá Khứ
Ngọn lửa còn cháy trên tay tôi. Nhỏ thôi, chừng nắm tay đứa trẻ. Ánh hổ phách phả ra từng đợt run rẩy – cái run của thứ sắp lịm. Tôi đứng giữa vòng tròn đá cổ, những phiến đá mòn vẹt cắm nghiêng vào đất đồi. Sau lưng tôi, các linh hồn mờ đến nỗi có thể nhìn xuyên qua người họ thấy cỏ tranh đung đưa.