Chương 87: Vòng Tròn Ký Ức
Máu từ lòng bàn tay nhỏ xuống viên ngọc trắng. Giọt đầu chạm bề mặt trong suốt, loang như mực đỏ trong nước. Viên ngọc rung nhẹ, ngân lên một tiếng mỏng như tơ rung trước gió. Quanh nó, năm mảnh ký ức đồng loạt sáng, thứ sáng yếu ớt chỉ vừa in bóng lên mặt đất đá. Tôi nín thở. Những mảnh ký ức lơ lử