Chương 85: Lời Hứa Với Mẹ
Tôi chạy dọc con đường đất ngoằn ngoèo dẫn ra khỏi làng, ôm sát người chiếc khăn thêu chỉ đỏ và viên ngọc của Su. Tiếng gầm phía sau vẫn vọng lại, nhưng thưa dần, như cơn gió rít qua vách núi. Chân mỏi nhừ. Hơi thở đứt quãng. Tôi không dám dừng. Bình minh đã nhuộm hồng chân mây phía đông, nơi bóng S