Chương 80: Ký Ức Kẻ Phản Bội
Bàn tay Su vẫn nắm chặt tay tôi – lạnh ngắt nhưng chắc. Chúng tôi vừa bước qua ngã rẽ, không gian trước mặt vỡ toang như mặt kính. Mảnh gương trong tay run lên, những hạt bụi vàng sót lại từ mẹ tôi còn lấp lánh. Ánh xanh chuyển dần sang hổ phách, rồi đỏ loãng như máu. Tôi nheo mắt. Cảnh vật đã khác.