Chương 77: Giếng Cổ Oan Nghiệt
Tôi đứng bên miệng giếng cổ, lồng ngực còn phập phồng. Cú chạy thục mạng khỏi những bàn tay đen vẫn chưa để tôi kịp thở đều. Mảnh gương trong túi áo run nhẹ từng hồi, thứ ánh sáng xanh hắt qua lớp vải yếu ớt như đèn sắp cạn dầu. Miệng giếng xây bằng đá ong, qua bao mùa mưa nắng giờ ngả màu đen bóng.