Chương 75: Khung Cửi Ký Ức
Tôi vén tấm liếp mục nát. Bóng tối bên trong nuốt trọn lấy tôi. Tiếng khóc của người phụ nữ im bặt, thay vào đó là một tiếng thở dài — dài và mệt mỏi, như bà ấy đã chờ tôi suốt một thời gian dài, và cuối cùng tôi cũng tới. Không khí trong nhà đặc quánh mùi ẩm mốc, pha lẫn một thứ hương nhàn nhạt khó