Chương 7: Cô Bé Không Lời
Mở mắt ra, tôi vẫn còn sống. Nắng sớm hắt qua khe liếp tre, rạch mấy đường sáng nhợt nhạt trên sàn gỗ. Mùi ẩm mốc quen thuộc của căn buồng quyện với thứ mùi tanh tanh. Tôi nhỏm dậy, phổi đau rát như bị ai đổ nước đá vào trong. Ho khan mấy tiếng, tôi quờ tay về phía chân phản. Một vệt nước đen đã khô