Chương 68: Sương Tan Dần
Mảnh đá trong lòng bàn tay ấm dần. Thứ hơi ấm mỏng manh như hơi thở đứa trẻ đang ngủ. Tôi đứng lặng giữa sân đền, mặc cho gió sớm thổi qua khe cổng đá, mang theo mùi đất ẩm và lá mục. Sương đêm còn đọng trên những phiến đá xám, lấp lánh dưới ánh bình minh yếu ớt đầu tiên. Sương đen – thứ sương từng