Chương 61: Nước Mắt Thức Tỉnh
Tôi không rời mắt khỏi Gương Tổ. Hình ảnh người đàn bà áo nâu, khăn mỏ quạ dưới gốc đa vẫn chưa phai – nụ cười ấy, mái tóc đen xõa ngang lưng ấy, và tiếng thì thầm "Mẹ…" vừa thoát ra từ mặt gương nứt toác. Tay tôi giơ lên, run rẩy chạm vào mặt đồng lạnh ngắt. Không thể với tới. Bà Mế đã tan biến. Án