Chương 6: Giờ Chết Kim Ngưng
Tôi ngồi bệt xuống nền đất lạnh, sau cánh cửa vừa đóng sập. Vòng bạc trên cổ tay vẫn nóng rực – thứ nóng không bỏng rát, chỉ âm ỉ như một lời cảnh báo không lời. Trong túi áo, mảnh gương đồng lạnh ngắt, tương phản đến khó hiểu. Chẳng rõ đã ngồi đó bao lâu. Tiếng trống ngoài kia ngưng từ lúc nào, trả