Chương 57: Hành Lang Đền Cổ
Bóng tối không chỉ đen. Nó đặc quánh như nhựa, bám vào da thịt, len qua từng thớ vải áo. Cánh cửa đá khép lại sau lưng lâu rồi. Tôi đứng im, nghe tim mình đập mạnh — thứ âm thanh duy nhất nhắc tôi còn sống, còn là con người bằng xương thịt giữa nơi chỉ dành cho người chết. Chiếc trống trong tay lạnh