Chương 56: Vết Máu Còn Lại
Tôi không rõ mình đứng đó bao lâu. Pho tượng đá khổng lồ vẫn lặng im, bàn tay đá ôm tấm Gương Tổ mờ đục như ôm một bí mật đã chết. Trong trống, bà Mế nấc lên một tiếng rồi im bặt. Một lúc sau, giọng bà vọng ra, nhỏ như sợi khói, run rẩy: “Ta… từ cái đêm con bé mất, ta không khóc. Mấy chục năm, nước