Chương 51: Bóng Tối Lan Tỏa
Chiếc trống trong tay tôi rung lên từng hồi ngắt quãng, mỗi nhịp đập vào lồng ngực như móng vuốt cào. Tôi chạy. Những bụi lau khô quất ràn rạt vào mặt, vào cổ, nhưng tôi không dám chậm lại. Phía sau, tiếng gầm của lão Quát – giờ đã là tiếng gầm của một khối sương đen khổng lồ – vẫn dội xuống mặt đất