Chương 50: Lão Quát Tái Sinh
Tôi lao xuống dốc, chân nện thình thịch trên lớp đá dăm lẫn rêu mục. Chiếc trống ôm trước ngực nặng dần, mặt da lạnh ngắt như da rắn, thỉnh thoảng giật lên một nhịp cụt khiến tim tôi hẫng theo. Không dám ngoái đầu. Tiếng thì thầm từ mảnh gương đen vẫn đuổi theo, rít qua từng kẽ lá: “Mày sẽ nhớ… trướ