Chương 49: Lời Thì Thầm Từ Gương
Gió rít qua kẽ đá trên con dốc sau đền. Nắng sớm vượt ngọn thông, nhuộm màu mật ong loãng xuống đường mòn đá vụn. Sương còn vương trên bụi cỏ tranh – mỏng như khói lam, khác hẳn bức tường đặc quánh từng nhốt tôi trong làng. Mồ hôi túa ra sau gáy, hơi thở thành những đám khói trắng nhỏ. Tay bám vào r