Chương 48: Lời Hứa Bình Minh
Tôi không biết mình đã đi bao lâu. Dưới chân, những viên đá xanh rêu trơn trượt vì sương đêm chưa kịp khô, con đường làng cứ thế trải dài. Hai bên, những ngôi nhà gỗ mái ngói âm dương im lìm như những nấm mồ cổ. Cánh cửa nào cũng khép hờ, như thể chủ nhân vừa bước ra một lát rồi sẽ quay về ngay. Như