Chương 47: Hơi Thở Cuối Cùng Của Sương
Tôi ngồi đó không rõ bao lâu. Đầu óc trống rỗng như mặt hồ không bóng mây. Không quá khứ. Không tên tuổi. Chỉ còn hơi ấm từ mảnh gương đen trong lòng bàn tay và mùi ẩm mốc của đá. Tôi cúi xuống nhìn tay mình — một bàn tay gầy guộc, rách rưới, vẫn còn vương những vệt máu đen đã khô. Mảnh giấy cũ nằm