Chương 4: Lối Mòn Biến Mất
Tôi chờ ánh sáng đầu tiên len qua khe cửa sổ mới dám đứng dậy. Suốt đêm không ngủ, cũng không dám nhắm mắt lấy một lần. Mỗi khi mí mắt nặng trĩu, tôi lại véo vào đùi, đau đến chảy nước mắt, cốt giữ cho đầu óc tỉnh táo trước khi thứ sương mù kia kịp chui vào giấc mơ. Mùi trầm quẩn quanh buồng phản, đ