Chương 34: Ký Ức Của Lão Quát
Con đường hầm dốc xuống như cái cuống họng khổng lồ, không khí đặc quánh dần, lẫn mùi đất sét và một thứ mùi khác – thứ mùi của những vật đã mục ruỗng tự lâu lắm. Bà Mế đi trước, tay run run nâng mảnh gương vỡ của tôi lên cao. Ánh sáng hắt ra một quầng xanh nhạt, vừa đủ soi từng bước chân trên nền đ