Chương 31: Phong Ấn Cổ
Mặt đất dưới chân vẫn rung từng chặp. Nền hang nứt ngoằn ngoèo như mạng nhện, phả lên thứ ánh sáng đỏ quạch hắt từ vực hun hút. Tiếng tim đập đeo bám tôi từ lúc xuống hang – giờ không còn là tiếng ngầm xa nữa, mà dồn dập, đập thẳng vào lồng ngực như muốn nghiền nát xương cốt. “Bọn bây… lại đến phá…”