Chương 25: Dưới Cây Đa
Bình minh xám vẫn quyện trong sương lúc tôi rời đền. Đất dưới chân rần rật theo từng nhịp trống trầm đục vọng từ phía gốc đa cổ thụ. Su nắm chặt tay tôi — bàn tay con bé lạnh ngắt, nhưng cái siết chẳng hề run. Bà Mế đi trước, tấm lưng còng in bóng lên màn sương trắng đục. Lại một hồi trống. Gần hơn