Chương 18: Ảo Ảnh Người Mẹ
Tôi đứng dưới gốc nhãn, tiếng "mẹ" nghẹn cứng trong họng. Người đàn bà mặc áo bà ba xanh nhạt vẫn nhìn tôi, nụ cười buồn như sắp khóc. Rổ rau buông xuống. Bà bước tới, chân trần trên đất vàng, từng bước không một tiếng động. "Con về rồi à. Mẹ đợi con lâu lắm." Giọng ấm áp y như trong trí nhớ – dù tô