Chương 120: Lời Kết: Ký Ức Không Phai
Mười lăm năm sau ngày cuốn sách ra đời, tôi quay lại Pú Nhung. Xe khách dừng ở đầu con dốc cũ. Đường đất đỏ lầm lụi ngày trước đã thay bằng nhựa phẳng, hai bên mọc lên những căn nhà xây mái tôn, đỏ au dưới nắng. Duy núi rừng vẫn y nguyên – xanh thẳm, trùng điệp, ôm bầu trời theo cái cách nó vẫn làm