Chương 12: Sương Biết Đi
Đồng hồ quả lắc trên vách đổ chuông. Không phải tiếng báo giờ. Tiếng kim loại rền rĩ, như bị bóp nát từ bên trong, mỗi hồi ngân kéo dài và chồng lên nhau thành một thứ tạp âm chui thẳng vào hộp sọ. Tôi bịt tai, lùi về phía phản. Đầu gối va vào thành gỗ, vết thương ở chân nhói lên. Những đường gân đe