Chương 119: Đêm Sương Cuối Cùng
Đêm trở sương. Không phải thứ sương mỏng tan vào nửa đêm khi gió mùa về thành phố, mà là màn sương dày như sữa, cuộn từng dải qua cửa kính, nuốt trọn ánh đèn vàng ngoài phố. Tôi đứng dựa lan can ban công tầng ba, bàn tay buông thõng. Hơi ẩm ngưng thành những giọt li ti trên mu bàn tay, trên sống mũi