Chương 116: Tỉnh Dậy Trong Rừng
Con đường mòn cụt ngay dưới chân tôi. Cỏ dại và đá vụn nhường chỗ cho đất đỏ chạy dài hun hút dưới nắng chiều. Không phải thứ ánh sáng vàng cam rực trên đỉnh núi lúc bình minh. Cũng chẳng phải màu trắng muốt toát ra từ những linh hồn. Chỉ là nắng. Nắng cuối hạ buông từng tấm, xuyên qua bụi mịn lơ lử