Chương 115: Làng Tan Biến
Tôi bước xuống núi. Mỗi nhịp chân như kéo theo ký ức tám mươi năm thù hận vừa hóa giải, đôi giày dã chiến nặng trịch bùn đất và sương. Con đường mòn hẹp ngoằn ngoèo giữa những tảng đá xám, bụi cỏ tranh ướt đẫm dần ngả mình dưới nắng sớm. Gió thốc từ thung lũng lên, mang theo mùi đất ẩm lẫn chút trầm