Chương 113: Vỡ Òa Ánh Sáng
Tay tôi vẫn ôm chiếc trống mặt da đã lành. Cánh hoa dong riềng ướt sương nằm gọn trên những đường chỉ vừa khép, đỏ tươi như thể ai vừa hái bên bụi cây ven suối. Rồi ánh sáng đầu tiên vượt qua dãy núi phía đông. Nó không nhô lên từ từ như mọi ban mai tôi từng thấy. Nó bừng hẳn – những tia vàng cam qu