Chương 112: Tha Thứ
Tay tôi vẫn đặt trên vai lão. Từ thân thể lão Quát, những đốm sáng bay lên mỗi lúc một nhiều – trắng muốt, lấp lánh dưới ánh bình minh hửng phía chân trời. Không còn màu đen của thù hận. Lão run rẩy. Tấm áo the rách phủ thân thể gầy guộc rung lên từng hồi. Dưới lòng bàn tay tôi, từng thớ cơ giãn ra