Chương 104: Vực Sâu Của Quá Khứ
Tôi bước tới. Ánh sáng xanh từ mảnh gương đồng lia thẳng vào sợi xích đen cắm trên ngực Lão Quát — nó căng cứng, từng chặp lại run lên như mạch máu bơm thứ chất lỏng sánh đặc. Mặt lão nhăn nhúm. Một tay giơ lên hòng ngăn tôi, nhưng những sợi sương quấn quanh cánh tay đồng loạt giật ngược, ghì chặt l