Chương 101: Ảo Cảnh Làng Xưa
Người đàn bà móm mém đặt bát nước trầu xuống cạnh phản. Mùi trầu cay xộc vào mũi tôi – cái mùi quen đến thắt ruột. Bà chống tay lên đầu gối đứng dậy, đôi mắt đùng đục vẫn ghim trên mặt tôi. “Cháu ở đâu lạc vào đây giữa đêm sương thế?” Miệng tôi há ra, không âm thanh. Như có bàn tay vô hình bịt chặt